Thầy nói, bất cứ nơi nào mà chúng ta nương vào giáo pháp để tu tập là nơi đó ta đã có ngôi nhà giáo pháp. Đặc biệt ngôi nhà này Đức Thế tôn đã gầy dựng mà không có sự phân biệt sắc tộc, màu da, quan điểm, tư tưởng, lập trường, tôn giáo và cũng không có sự phân biệt Bắc Trung Nam, ai cũng có thể vào trong ngôi nhà này và ai cũng có thể nhìn nhau như quyến thuộc của mình. Thế nên, Ngài như một người cha lành đã xây dựng giáo pháp để cho chúng ta sống và thực tập mỗi ngày. Ngôi nhà giáo pháp này chỉ cần cái tâm bồ đề, chí nguyện đón nhận giáo pháp của Đức Thế tôn thì người đó sẽ được nâng đỡ chở che.
Vậy thái độ học của chúng ta đối với giáo pháp như thế nào? Thầy
đã điểm qua 1 số trường hợp.
Trường hợp đầu tiên: Phật tử đến công quả rồi về, làm công quả để
kết duyên với Tam bảo, để gieo những hạt giống thiện lành nhưng không có giáo
pháp để tâm thì sẽ không có kết quả tốt.
Trường hợp 2: Chỉ tới chùa tụng kinh. Tụng kinh giả minh phật chi
lý, khi tụng kinh nên nhiếp thân, khẩu,
ý, tâm trí đặt vào lời kinh để tâm không tán loạn và thấu rõ nghĩa lý của bài
Kinh. Thầy khuyên quý Phật tử tụng kinh phải biết dùng lời Kinh mà ứng dụng
trong cuộc sống hằng ngày, chuyển hoá giáo Pháp đi vào đời.
Trường hợp thứ ba: Nghe giáo pháp nhưng lựa chọn giảng sư tuỳ theo cảm xúc. Tùy chọn người giảng cũng tốt nhưng chúng ta nên biết chắt lọc những cái hay của người này hoặc người kia để học hỏi.
Trường hợp thứ tư là nghe xong rồi khen chê, Pháp rất màu nhiệm
nhưng sự thấm đẫm giáo pháp tùy thuộc vào mỗi người, có thể điều này mình nghe
rất khó chịu nhưng người khác lại là bài học quý giá, nên khi nghe pháp đừng thổi
sự đánh giá, bình luận, phán xét. Khi một người tu đã hoàn thiện thì thấy các
pháp diễn tiến vận hành theo quy luật của nó mà không gì có thể xoay chuyển được.
Trường hợp thứ năm là người mà kinh nào cũng thuộc, thầy nào cũng
biết nhưng nghe không có sự chọn lọc, nghe nhằm thỏa mãn trí óc để biết thật
nhiều nhưng không biết ứng dụng vào đời sống hằng ngày.
Trường hợp thứ sáu là người khôn ngoan nghe pháp, người này nghe được những lời giảng của quý thầy cô và ứng dụng những bài học ấy vào trong đời sống hằng ngày. Chọn đúng giáo pháp cần thiết và lợi ích cho mình để có thể giúp bản thân chuyển hóa.
Khi đã được sống trong ngôi nhà giáo pháp rồi, quay lại sống trong
ngôi nhà thế gian, ta sẽ nhận thấy sự khác nhau. Nhờ học giáo pháp mình sống
sâu sắc hơn, biết nghệ thuật sống kỹ hơn và biết được nuôi sống sinh mạng này
giá trị như thế nào. Phải nghe lời Đức Phật, lấy công thức sống trong ngôi nhà
giáo pháp ứng dụng vào công thức sống trong ngôi nhà thế gian thì vô cùng lợi lạc.
Chúng ta phải ý thức về việc nuôi thân và nuôi tâm, nhắc đến nuôi thân, trong
Kinh, Đức Phật có nói về bốn loại thức ăn giúp các loài sinh vật lớn lên và sống
còn, đó là đoàn thực, xúc thực, tư niệm thực, thức thực. Đoàn thực nghĩa là những
thức ăn đi vào miệng của mình. Xúc thực nghĩa là ăn bằng tiếp xúc. Đó là những
cảm thọ mà ta có được khi mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý tiếp xúc với hình ảnh,
âm thanh, mùi, vị, nhiệt độ, nghĩ suy. Tư niệm thực, “Tư” có nghĩa là suy nghĩ
và “niệm” là nhớ. Thức thực là nhận biết, cái nhận biết này đồng hành với tư và
niệm.
Chúng ta đang sống trong thế giới mà sẽ luôn rơi vào tình trạng
khát ái, nghĩa là luôn tìm cầu hạnh phúc ở chỗ này, chỗ kia. Để đoạn tận khổ,
chúng ta phải diệt trừ ba ái: dục ái, hữu ái và phi hữu ái. Dục ái nghĩa là
tham ái do sắc đẹp, tiếng thơm khởi lên. Hữu ái giống như dục ái, dục ái là sự
đam mê dính mắt, hữu ái cũng là đam mê dính mắt nhưng tin rằng có một cái tôi
cái ngã trường tồn vĩnh cửu. Phi hữu ái giống như dục ái nhưng cho rằng không
có một thực thể tồn tại, không có luân hồi, không nhân quả, không tái sinh.
Đạo Phật là đạo của sự tự do, sự tự do này phải được đặt trên tự
do của người khác, cho nên thiết lập một nền tảng hòa bình, bất bạo động, không
ai xâm phạm ai là một điều hết sức cần thiết. Tự do là chân giá trị sống của
con người. Song tự do mà không dính mắc mọi sự cám dỗ bên ngoài là ta đang được
tự do và cuối cùng là dẫn đến quả giác ngộ, giải thoát.
Hãy xem cuộc sống mỗi ngày là một Pháp thì chúng ta tu mới có kết
quả, sống không dính mắc khi gặp những điều bất như ý. Pháp của Phật là vô ngôn
vì thế hãy biết chọn lọc những giáo pháp phù hợp với mình, nhìn vạn vật một
cách bình thản, nhẹ nhàng để tránh ác, xuất ly sinh tử luân hồi thì chúng ta mới
gặt hái được những thành tựu trong quá trình tu tập.
Bài pháp kết thúc trong niềm hoan hỷ của quý hành giả.
Ngọc Ánh
Tin Tức Liên Quan
- Khai mạc khóa tu Sống Tỉnh Thức lần thứ 77 và đêm lửa trại chủ đề Hương Xưa (27/12/2023 11:05)
- HÌNH ẢNH SINH HOẠT GIA ĐÌNH PHÁP ĐÀM I KHÓA TU SỐNG TỈNH THỨC LT 76 (27/11/2023 9:49)
- HÌNH ẢNH ÔN TỤNG 5 GIỚI QUÝ BÁU I KHÓA TU SỐNG TỈNH THỨC LT 76 (27/11/2023 9:44)
- HÌNH ẢNH NGỒI THIỀN VÀ THIỀN HÀNH TẠI VƯỜN PHẬT I KHÓA TU SỐNG TỈNH THỨC LẦN THỨ 76 (27/11/2023 9:41)
- HÌNH ẢNH NGỒI THIỀN, SÁM PHÁP ĐỊA XÁC VÀ THỰC TẬP 10 ĐỘNG TÁC CHÁNH NIỆM I KHÓA TU SỐNG TỈNH THỨC LT 76 (27/11/2023 9:37)
- Pháp thoại “Tích Lũy Ba La Mật” của Thượng tọa Thích Giác Hoàng (27/11/2023 9:33)
- Tu viện Khánh An khai mạc khóa tu Sống Tỉnh Thức lần thứ 76 và Hội thi giáo lý “Khơi Nguồn Tuệ Giác” (27/11/2023 9:08)
- Pháp thoại "Chỉ cần nhìn lại" | Khóa tu Sống Tỉnh Thức lần thứ 75 (24/10/2023 10:35)
- Khóa tu Sống Tỉnh Thức lần thứ 75 tại Tu viện Khánh An (24/10/2023 10:33)
- Tu viện Khánh An khai mạc khóa tu Sống Tỉnh Thức lần thứ 75 (22/10/2023 4:23)